Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2013

Vâng phục đến hơi thở cuối cùng

(Suy niệm Tin Mừng Lu-ca (Lc 23, 35-43) trích đọc vào Chúa nhật Chúa Giê-su Ki-tô Vua)

Ngay từ thuở khai sinh nhân loại, Nguyên Tổ loài người là A-đam và E-va đã bị Sa-tan cám dỗ từ bỏ đường lối Thiên Chúa để theo đường lối Sa-tan. Hai ông bà đã nghe theo lời ma quỷ xúi giục, không vâng phục Thiên Chúa, không đi theo đường lối của Ngài. Thế là một khi “đầu tàu” đã đi trật đường rầy thì sẽ lôi kéo các “toa tàu”, tức là vô vàn con cháu về sau lao vào cõi đau khổ trầm luân.


Để cứu nhân loại thoát cảnh lầm than do Nguyên Tổ gây ra, Ngôi Hai Thiên Chúa xuống thế làm người, trở thành Nguyên Tổ mới, tác sinh ra một nhân loại mới, đồng thời trở nên “đầu tàu” thứ hai dẫn đưa nhân loại vào chốn hồng phúc.

Sa-tan đã hạ đo ván Nguyên Tổ A-đam E-va ngay từ thử thách đầu tiên, nay lại thừa thắng xông lên với quyết tâm lôi kéo “đầu tàu” thứ hai là Đức Giê-su Ki-tô đi trệch đường lối Thiên Chúa, nhằm nhận chìm nhân loại vào trong cõi trầm luân muôn đời muôn kiếp.


Mặc dầu Chúa Giê-su là Thiên Chúa Ngôi Hai, nhưng Ngài đã “hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế” (Philipphê 2, 7), do đó, Ngài có thể “bị thử thách (cám dỗ) về mọi phương diện cũng như ta” (Do thái 4, 15). Chính vì thế, Sa-tan không ngừng cám dỗ Chúa Giê-su đi trệch đường của Thiên Chúa Cha với hy vọng phá vỡ kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa dành cho loài người.

***

Lúc khởi đầu sứ vụ, Chúa Giê-su bị cám dỗ ba lần trong hoang địa khi mới chuẩn bị bước vào đời sống công khai. Chúa Giê-su anh dũng chống lại và đã chiến thắng. Ma quỷ đành rút lui để chờ dịp khác.
Trong thời gian rao giảng, Chúa Giê-su từng bị cám dỗ lên làm vua (Gioan 6, 14), bị cám dỗ đừng lên Giê-ru-sa-lem để chịu khổ nạn (Mt 16, 22-23) và đặc biệt, bị cám dỗ hết sức khốc liệt nơi vườn Dầu (Lc 22, 41-44).

Nơi đây, Chúa Giê-su bị giằng co giữa hai chọn lựa đau đớn: uống chén đắng hay khước từ chén đắng? Chấp nhận làm theo ý Chúa Cha để rồi phải chết trong tủi nhục đau thương hay là làm theo ý mình để được sống an bình?
Cuộc giằng co trong nội tâm đã khiến Chúa Giê-su phải toát mồ hôi máu, nhưng cuối cùng Ngài đã chiến thắng. Ngài cương quyết vâng theo ý Chúa Cha, anh dũng bước vào cuộc khổ nạn đau thương để cứu độ muôn người. (Lc 22, 42)

Lần nầy, Sa-tan ra sức đánh trận cuối cùng, may ra giành được chiến thắng vào phút chót. Chiến lược của Sa-tan là tìm cách cám dỗ Chúa Giê-su xuống khỏi thập giá nhằm phá vỡ hoàn toàn kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Trước hết, qua miệng các thủ lãnh, Sa-tan khiêu khích: “Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn!"
Đây là một cám dỗ hấp dẫn, vì nếu Chúa Giê-su tự xuống khỏi thập giá, thì chắc chắn sẽ có nhiều người tin Ngài là Đấng Ki-tô.

Tiếp theo, Sa-tan dùng lời binh lính để dụ dỗ Chúa Giê-su: “Hãy xuống khỏi thập giá đi.” Lý do được đưa ra là: “Ông là vua dân Do-Thái”. Đúng vậy, là vua thì phải xuống khỏi thập giá để lãnh đạo toàn dân thần phục Thiên Chúa, hẳn sẽ có lợi hơn nhiều.

Ngay cả tên tử tội cùng bị đóng đinh với Chúa Giê-su cũng được Sa-tan sử dụng để cám dỗ Ngài: “Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với!”
Tuy nhiên, Chúa Giê-su đã không chịu lùi bước trước bất kỳ cám dỗ nào. Ngài quyết vâng phục Chúa Cha cho đến hơi thở cuối cùng. Ngài đã chiến đấu kiên cường và đã hoàn toàn chiến thắng.

Lời thánh Phao-lô trong thư Philipphê (chương 2, 6-11) sau đây như khúc khải hoàn ca tán dương Chúa
Giê-su đã vẻ vang chiến thắng:

“Đức Giê-su Ki-tô vốn dĩ là Thiên Chúa  mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế.
Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự.

Chính vì thế, Thiên Chúa  đã siêu tôn Ngài và  tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu.
Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa.”
Ngợi ca Vua Giê-su Ki-tô toàn thắng vinh hiển muôn đời. Amen.

Linh Mục Inhaxiô Trần Ngà 


TIN MỪNG LUCA 23, 35-43
Sau khi đóng đinh Chúa Giê-su vào thập giá, 35Dân chúng đứng nhìn, còn các thủ lãnh thì buông lời cười nhạo: "Hắn đã cứu người khác, thì cứu lấy mình đi, nếu thật hắn là Đấng Ki-tô của Thiên Chúa, là người được tuyển chọn !"   36Lính tráng cũng chế giễu Người. Chúng lại gần, đưa giấm cho Người uống   37 và nói: "Nếu ông là vua dân Do-thái thì cứu lấy mình đi !"   38 Phía trên đầu Người, có bản án viết : "Đây là vua người Do-thái."
39Một trong hai tên gian phi bị treo trên thập giá cũng nhục mạ Người : "Ông không phải là Đấng Ki-tô sao? Hãy tự cứu mình đi, và cứu cả chúng tôi với !"   40Nhưng tên kia mắng nó : "Mày đang chịu chung một hình phạt, vậy mà cả Thiên Chúa, mày cũng không biết sợ!   41Chúng ta chịu như thế này là đích đáng, vì xứng với việc đã làm. Chứ ông này đâu có làm điều gì trái!"   42Rồi anh ta thưa với Đức Giê-su : "Ông Giê-su ơi, khi ông vào Nước của ông, xin nhớ đến tôi!"   43Và Người nói với anh ta : "Tôi bảo thật anh, hôm nay, anh sẽ được ở với tôi trên Thiên Đàng."




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

LÊN ĐẦU TRANG